Search
Thứ 5, 12/01/2017, 15:49 PM

Chồng đi ô tô nhưng vợ vẫn phải địu con ra chợ bán rau, ngày chồng mất mọi người mới hiểu lý do

Chồng đi ô tô nhưng vợ vẫn phải địu con ra chợ bán rau, ngày chồng mất mọi người mới hiểu lý do

Đừng vội oán trách cuộc sống khó khăn vất vả, đừng vội đổ lỗi cho ai đó gây sóng gió cho bản thân mình, bởi chúng ta không biết rằng họ đang phải đối mặt với điều gì phía sau. Chỉ có dành thương ấm áp, sự quan tâm chân thành, chúng ta mới có thể biến cuộc sống của mình trở nên tốt đẹp hơn, ý nghĩa hơn.

Thấy Duyên địu đứa con mới 8 tháng tất bật bán từng mớ rau ngoài chợ trong khi chồng cô lái xe ô tô, người không biết rõ chuyện đều nhắc nhau: “Nhà cô ta giàu có vậy mà giả khổ cho thiên hạ người ta thương. Đừng để bị mắc lừa”.

Nhưng cũng có người tỏ ra cảm thông. “Chồng sướng nhưng vợ đâu có sướng. Nghe nói anh ta chỉ cho sống nhờ trong nhà đó thôi, còn cô ấy phải tự mình kiếm tiền đấy”.

1416803672_11103759_980x1200_0

(Ảnh minh họa)

Biết lý do, nhiều người thương tình mua giúp mẹ con Duyên mớ rau cho cô nhanh hết hàng. Nhưng tội nhất là đứa bé, mới 8 tháng nhưng ngày nào cũng đều đặn ra chợ cùng mẹ, mưa phùn gió rét cũng không quản. Lấy được chồng, Duyên nghĩ cuộc đời mình đã thay đổi khi gặp được người đàn ông tử tế. Nhưng giờ trước hoàn cảnh này, cô chỉ còn cách cố gắng nhẫn nhục chịu đựng.

Ngày ấy nhà Duyên vỡ nợ, người ta đến đòi hoàn tiền rất gay gắt. Thậm chí một số chủ nợ còn thuê đám côn đồ đến giằn mặt, đe dọa cả nhà cô. Bố cô vì thất vọng, chán nản và buồn tủi mà lâm bệnh nặng qua đời. Nhà chỉ còn hai mẹ con chân yếu tay mềm, vậy nên số tiền đó nhà Duyên khó có cách nào trả được. Duyên không biết mình đã rơi nước mắt bao nhiêu đêm vì bất lực.

vo 1

Duyên cố gắng nhẫn nhục chịu đựng. (Ảnh minh họa)

May mắn lúc đó anh đồng ý giúp cô. Duyên quen anh qua một người bạn, nhưng cô chưa bao giờ chú ý đến anh và cũng chỉ mới gặp nhau đôi lần. Cô vô cùng ngạc nhiên khi thấy anh đứng ra trả nợ cho gia đình mình, nhưng cũng vì điều đó mà cô luôn thầm cảm ơn anh.

Dù vậy Duyên cũng không thể ngờ sau khi kết hôn, anh lại thay đổi như vậy. Nhưng có lẽ đó là số phận của cô, khổ cực nhưng cô vẫn còn có con, cô sẽ cố gắng nuôi nó khôn lớn trưởng thành.

Cứ thế ngày ngày nào Duyên cũng dậy sớm mặc thật ấm cho con, địu con trước ngực rồi đạp xe mang rau ra chợ bán. Từ khi con được 8 tháng cho tới tận lúc con tròn năm thì bất ngờ chồng cô xảy ra chuyện.

Đang bán rau ngoài chợ, Duyên bất chợt nhận được cuộc từ đồng nghiệp của chồng:

“Chị là chị Duyên à, anh Long chồng chị vừa được đưa vào viện cấp cứu, chị vào ngay đi không sợ không kịp”. Nghe tin chồng như vậy, chưa hiểu chuyện gì nhưng Dịu cũng vội vàng gửi rau cho người ta để địu con vào viện. Dù có thế nào thì cô cũng không thể để mặc anh được.

Vào viện, nhìn anh hốc hác hơi thở yếu ớt, quanh người dây dợ chằng chịt Duyên mới đứng người. Sao anh lại tiều tụy nhanh tới mức này. 1 tháng qua anh không có nhà, căn phòng của anh thì anh khóa chặt, cô cứ nghĩ anh đã chán ở nhà nên đi du lịch, nhưng không ngờ…

Người đồng nghiệp của anh và cũng là người gọi điện cho chị lúc này mới nói rằng: “Anh ấy bị ung thư 1 năm nay rồi, ngày chị sinh con cũng là ngày anh ấy phát hiện ra bệnh trọng. Tuy nhiên anh ấy không chữa trị mà sống chung với nó. Anh ấy bảo để dành tiền đó cho chị và cháu sau này. Anh để mặc chị phải lăn lộn bán rau không phải là anh ấy thực lòng muốn vậy đâu.

vo 2

Duyên lặng lẽ rơi nước mắt khi biết những gì chồng dành cho cô. (Ảnh minh họa)

Vì chị từng sống trong gia đình hạnh phúc, được yêu chiều nên anh sợ có nhiều tiền chị sẽ không thể giữ mình được vững vàng. Anh muốn chị phải nếm khổ cực để rèn luyện ý chí cho chị, để chị biết vì con mà sống dù sau này không còn chỗ dựa là anh ấy nữa. Những ngày cuối cùng này, anh đau đớn lắm chị à, nhưng anh không để chị biết. Anh ấy tới chỗ em vì anh không muốn chị nhìn thấy anh đau, em bảo đi bác sĩ nhưng anh từ chối.

Anh để lại toàn bộ tài sản cho chị và cháu, có lẽ bên anh nhờ sẽ đến thông báo với chị. Từ giờ chị và cháu không phải chịu cực khổ nữa”.

Duyên vội chạy lại ôm lấy chồng khóc nức nở. Tay anh nắm tay chị, nhưng khoảnh khắc ngắn ngủi đó chỉ kéo dài trong phút chốc. Bàn tay anh buông thõng trong tiếng nấc nghẹn ngào của Duyên, lúc này anh mới có thể thanh thản nhẹ nhàng ra đi.

Duyên cùng một vài người bạn thân của chồng lo liệu chu toàn đám tang cho anh. Sau ngày anh mất, cô mới dám mở căn phòng của chồng. Căn phòng nhỏ nhắn gọn gàng nhưng lạnh lẽo, chứa nhiều hộp thuốc giảm đau mà anh dùng trong suốt thời gian qua. Thì ra nhiều đêm anh đau đớn trong này mà cô không hề hay biết. Nhìn cuốn album cùng những bức ảnh của con trai được anh lồng cẩn thận trong khung kính, Duyên lặng lẽ rơi nước mắt.

Hóa ra những chiếc áo ấm mới, những bịch sữa được chị hàng xóm cho con là do chồng Duyên mua nhờ chị ấy đưa giúp và dặn đừng nói cho cô biết. Giờ thì Duyên mới hiểu vì sao chồng để mẹ con cô đói khổ lâu nay…

Theo Phụ Nữ & Gia Đình



+‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥‥+
1.02452 sec| 805.813 kb